lớp dạy cắt may miễn phí

Hãy chứng minh cho cả thế giới biết dù bạn không được hoàn hảo như nhiều người khác, nhưng bạn vẫn tự tin tồn tại và phát triển nào, bạn sẽ làm được tất cả mọi thứ chỉ cần bạn muốn…

Ngày đăng: 31-03-2017

248 lượt xem

Người khuyết tật là người có một hoặc nhiều khiếm khuyết về thể chất hoặc tinh thần mà vì thế gây ra suy giảm đáng kể và lâu dài đến khả năng thực hiện các hoạt động sinh hoạt hàng ngày. theo ADA những ví dụ cụ thể về khuyết tật bao gồm: khiếm khuyết về vận động, thị giác, nói và nghe, chậm phát triển tinh thần, bệnh cảm xúc và những khiếm khuyết cụ thể về học tập, bại não, động kinh, teo cơ, ung thư, bệnh tim, tiểu đường, các bệnh lây và không lây như bệnh lao và bệnh do HIV (có triệu chứng hoặc không có triệu chứng).

Khuyết tật và tàn tật[sửa | sửa mã nguồn]
Đối với đa số người Việt Nam, khuyết tật và tàn tật là hai từ để chỉ cùng một khái niệm, từ năm 2009 trở về trước người ta vẫn dùng song song chúng trên cả phương tiện truyền thông đại chúng và văn bản pháp quy. Trong các pháp lệnh trước đây của nhà nước Việt Nam, tàn tật là cụm từ được chính thức sử dụng, song theo dự thảo năm 2009, từ khuyết tật nhiều khả năng sẽ được dùng để thay thế từ tàn tật trong các bộ luật. Năm 2010 Quốc hội Việt Nam đã chính thức sử dụng cụm từ người khuyết tật thay cho tàn tật trong các bộ luật ban hành có liên quan.

Khó khăn và ảnh hưởng đối với người khuyết tật[sửa | sửa mã nguồn]
Người khuyết gặp khó khăn về nhiều mặt trong đó có học tập, việc làm, hôn nhân, kỳ thị...Những khó khăn đó tác động qua lại lẫn nhau, là nguyên nhân và kết quả của nhau do vậy chúng tạo thành một vòng luẩn quẩn. Sự giúp đỡ lớn về vật chất không phải ai cũng làm được nhưng về tinh thần thì khác - chúng ta giúp được rất nhiều chỉ cần sự thành tâm mà thôi. Cản trở lớn nhất với người khuyết tật là kỳ thị, nó là rào cản vô hình nhưng tàn nhẫn đẩy nhiều người ra bên lề của cuộc sống. Và kỳ thị không phải là vấn đề thuộc vật chất, của khoa học kỹ thuật - nó là vấn đề thuộc tâm lý, và sự ý thức sâu xa giá trị sống của con người - mà không phải là lòng thương hại - nhưng là lòng cảm thông thực sự sẽ chỉ hướng cho hành động đúng đắn của chúng ta. Dưới đây trình bày cụ thể những bất lợi chung của người khuyết tật.


Học tập[sửa | sửa mã nguồn]
Với sự giới hạn của mình, đặc biệt là ở người khuyết tật về trí tuệ hoặc cơ quan thu nhận cảm giác (khiếm thính, khiếm thị) khả năng tiếp thu tri thức là khá khó khăn, khuyết tật vận động thì bị ảnh hưởng ít hơn. Người khuyết tật cần một hình thức giáo dục đặc biệt phù hợp với đặc điểm khiếm khuyết của mình - điều này đôi khi yêu cầu đầu tư về cơ sở vật chất nhiều hơn so với giáo dục thông thường, do đó nếu sự hỗ trợ từ phía chính quyền, cơ quan giáo dục và bản thân gia đình không tốt, việc duy trì học tập tiếp lên cao hầu như là bất khả thi.
Theo Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hiệp Quốc 90% trẻ em khuyết tật ở các nước đang phát triển không được đưa đến trường. Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc thì cho biết 30% số thanh niên đường phố là trẻ khuyết tật. Về trình độ học vấn nghiên cứu của Chương trình hỗ trợ phát triển của Liên Hiệp Quốc (UNDP) thực hiện năm 1998 tỉ lệ biết đọc, biết viết ở người trưởng thành bị khuyết tật trên toàn cầu là dưới 3%, ở phụ nữ khuyết tật chỉ 1%. Ở những nước thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD), sinh viên khuyết tật có trình độ cao vẫn chưa nhiều mặc dù con số này đang có xu hướng tăng.
Theo Bộ Lao động Thương binh và Xã hội Việt Nam, trình độ học vấn của người khuyết tật ở Việt Nam rất thấp. 41% số người khuyết tật chỉ biết đọc biết viết; 19,5% học hết cấp một; 2,75% có trình độ trung học chuyên nghiệp hay chứng chỉ học nghề, và ít hơn 0.1% có bằng đại học hoặc cao đẳng. Nhìn chung, chỉ có khoảng 3% được đào tạo nghề chuyên môn, và chỉ hơn 4% người có việc làm ổn định. Hiện có hơn 40% người khuyết tật sống dưới chuẩn nghèo (Bộ LĐTBXH, 2005).


Việc làm[sửa | sửa mã nguồn]
Khó khăn trong học tập ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng xin việc, trình độ học vấn chung của người khuyết tật thấp hơn tương đối so với cộng đồng. Ngoài ra một số công việc có những yêu cầu mà người khuyết tật khó thực hiện tốt được, điều này có thể được giảm thiểu bằng cách tránh những việc liên quan đến hạn chế của mình, chẳng hạn khuyết tật ở chân thì không nên tìm những việc phải đi lại quá nhiều. Một số khác thì yêu cầu ngoại hình và sức khỏe tốt, đây cũng là những công việc mà họ khó có thể tiếp cận.
Theo ước tính của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO-International Labour Organization) có khoảng 386 triệu người trên thế giới trong độ tuổi lao động bị khuyết tật. Tỷ lệ thất nghiệp của người khuyết tật ở một số quốc gia lên đến hơn 80%. Thông thường người sử dụng lao động cho rằng người khuyết tật không thể làm việc.
Năm 2004, cuộc điều tra ở Hoa Kỳ cho thấy chỉ có 35% người khuyết tật trong độ tuổi lao động đang có việc làm (mặc dù con số này cũng đã khá tốt so với các nước khác), trong khi đó 78% người không khuyết tật trong độ tuổi lao động có việc làm. Hai phần ba trong số người khuyết tật thất nghiệp nói rằng họ muốn làm việc nhưng không thể tìm được việc.
Nghiên cứu của Đại học Rutgers năm 2003 cho biết 1/3 số người sử dụng lao động được khảo sát cho rằng, người khuyết tật có thể không có hiệu quả thực hiện công việc theo yêu cầu nhiệm vụ. Thứ hai, lý do phổ biến nhất cho việc không thuê người khuyết tật là sự sợ hãi phải đầu tư các thiết bị tốn kém.


Hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]
Nhiều người khuyết tật gặp nhiều cản trở trong tìm kiếm hạnh phúc lứa đôi
Người khuyết tật khó lập gia đình hơn người bình thường, điều này có nhiều nguyên nhân. Theo nguyên lý chung thì con người có xu hướng lựa chọn bạn đời có bộ gien tốt, do vậy người khuyết tật thường bị cho là lựa chọn "dưới tiêu chuẩn", bằng chứng là 17% người được hỏi ở Thái Bình, 16% ở Quảng Nam - Đà Nẵng và 25% ở Đồng Nai còn có ý nghĩ rằng người khuyết tật chỉ nên kết hôn với người khuyết tật - một quan điểm thể hiện sự phân biệt đối xử hết sức rõ ràng. Thứ nữa nếu một người lành lặn yêu người khuyết tật, gia đình - đặc biệt là bố mẹ của người không khuyết tật thường phản đối vì họ sợ rằng nếu lấy con họ sẽ khổ. Ngoài ra là những lo sợ về di truyền, khả năng chăm sóc con cái yếu kém và khó khăn sau này do bệnh nặng thêm, kinh tế khó khăn, xấu hổ với xã hội... Người khuyết tật cũng thường có mặc cảm mình làm khổ người yêu với suy nghĩ sai lầm kiểu như: Đáng ra anh (cô) ấy sẽ hạnh phúc hơn nếu yêu và lấy người lành lặn. Dư luận xã hội nói chung có cách nhìn phiến diện, dư luận cho rằng sẽ là đôi đũa lệch nếu như một cô gái khỏe mạnh lấy một chàng trai khuyết tật (hoặc ngược lại) và nghĩ rằng họ đến với nhau vì một lý do khác chứ không phải tình yêu. Sự thực thì đúng là có những khó khăn nhất định nhưng hạnh phúc gia đình không chỉ phụ thuộc duy nhất vào việc người nào đó có khuyết tật hay không.
Sự kỳ thị thậm chí được thể hiện cả trong giới tính, và như thường lệ, phụ nữ vẫn là người chịu thiệt thòi nhiều hơn - cùng bị khuyết tật nhưng nam giới có khả năng lập gia đình cao hơn nữ giới nhiều, theo một báo cáo của Viện Nghiên cứu phát triển xã hội (ISDS) thực hiện thì có đến 70% người khuyết tật nam 15 tuổi trở lên ở Thái Bình kết hôn, trong khi tỷ lệ này ở nữ chỉ khoảng 20%, tính ra mức chênh lệch là hơn 3 lần. Tại Quảng Nam, Đà Nẵng cũng có mức chênh lệch về tỷ lệ người khuyết tật không kết hôn khá lớn (59% là nữ, 33% là nam); Đồng Nai (nữ 66%, nam 51%). Khoảng một nửa số người khuyết tật ở Thái Bình và Đồng Nai được hỏi cho rằng, họ không thể kết hôn được là do sức khỏe. Còn lại là do cộng đồng không thông cảm với tình trạng khuyết tật của họ (32 – 50%); gia đình không ủng hộ (8,2 – 21,4%). Cuộc khảo sát những người đã kết hôn ở Thái Bình còn cho thấy có đến 38% cho rằng khó đảm bảo được điều kiện sống cho gia đình; 30% cảm thấy nuôi con rất vất vả và 10% sinh con bị dị tật bẩm sinh; 8% không hài lòng với đời sống tình dục và 5% thiếu sự thông cảm và khuyến khích từ vợ hoặc chồng. Điều tra cũng cho biết thêm rằng nhóm người khuyết tật do chất độc màu da cam và bẩm sinh khó kết hôn hơn nhiều nhóm khuyết tật vì các nguyên nhân khác.


Tâm lý[sửa | sửa mã nguồn]
Tâm lý của khá đông người khuyết tật là mặc cảm, tự đánh giá thấp bản thân mình so với những người bình thường khác. Ở những người mà khuyết tật nhìn thấy được - chẳng hạn như khuyết chi - họ có các biểu hiện tâm lý giống như mặc cảm ngoại hình (Body Dysmorphic Disorder), tức là sự chú trọng quá mức đến khiếm khuyết cơ thể đến nỗi gây khổ đau lớn - mặc dù vậy trong tâm lý học, mặc cảm ngoại hình không được chẩn đoán cho người có khiếm khuyết cơ thể nghiêm trọng, rối loạn tâm lý này chỉ hướng tới những người có khiếm khuyết nhỏ nhưng lại cứ cường điệu chúng lên[18]. Tiếp đến một ảnh hưởng khác cần xét đến là ám ảnh sợ xã hội một kiểu trốn tránh và sợ hãi khi thực hiện các hoạt động mang tính cộng đồng như giao lưu gặp gỡ ở chỗ đông người. Tuy nhiên điều này không phải luôn luôn đúng, người ta nhận thấy ở nhiều người khuyết tật nỗ lực tồn tại và phát triển đặc biệt cao.


Kỳ thị/Phân biệt đối xử[sửa | sửa mã nguồn]
Sự phân biệt đối xử của cộng đồng là nguyên nhân chính cản trở người khuyết tật có cuộc sống tốt đẹp
Kỳ thị là vấn đề thường xảy ra với nhóm thiểu số và mang một số đặc điểm bị cho là bất lợi. Người ta bắt gặp thái độ đó với nhóm người mắc HIV, những người đồng tính luyến ái, tội nhân sau khi ra tù... Người khuyết tật cũng không tránh khỏi và điều đó càng làm họ khó khăn hơn để có được cuộc sống bình thường.
Nghiên cứu của Erving Goffman (1963) đã miêu tả ba loại kỳ thị (Discrimination):(1) "sự ghê sợ về cơ thể" tức là những kỳ thị liên quan đến những biến dạng thể chất; (2) "nhược điểm về tính cách của một cá nhân" chẳng hạn như một người bị coi là thiếu ý chí nếu có những đam mê không bình thường hoặc không trung thực; (3) "kỳ thị bộ lạc", tức là kỳ thị về sắc tộc, quốc tịch hoặc tôn giáo hoặc là việc tham gia một tổ chức xã hội bị khinh miệt. Công trình sau đó của Parker và Aggleton (2003) đã coi kỳ thị là một quá trình xã hội, sản sinh và tái sản sinh ra những mối quan hệ về quyền lực và sự kiểm soát. Họ cũng nghiên cứu kỳ thị được sử dụng như thế nào để biến sự khác biệt thành sự bất bình đẳng, giúp một số nhóm người hạ thấp giá trị của những nhóm khác dựa trên những thuộc tính "khác biệt" (Ogden và Nyblade, 2005). Theo đó tình trạng khuyết tật có thể dẫn đến kỳ thị loại thứ nhất (sự ghê sợ về biến dạng cơ thể), tuy nhiên, một số dạng khuyết tật cũng có thể dẫn đến kỳ thị loại thứ hai.
Năm 2007 được sự tài trợ của Quỹ Ford, Viện Nghiên cứu Phát triển xã hội (ISDS) đã tiến hành khảo sát 4 tỉnh thành ở Việt Nam và đưa ra một vài con số thống kê sau đây về quan điểm của cộng đồng về người khuyết tật - qua đó cho thấy sự phân biệt đối xử là lớn như thế nào, các con số biến thiên do sự khác biệt giữa các tỉnh:
Thái độ của cộng đồng với người khuyết tật Tỉ lệ quan điểm đồng ý
Đáng thương 98% đến 99%
Người khuyết tật là người ỷ lại 18% đến 32%
Người khuyết tật không thể có cuộc sống bình thường 40% đến 59,4%
Người khuyết tật bị như vậy là do số phận 56% đến 65%
Người khuyết tật đáng phải gánh chịu số kiếp khuyết tật như vậy vì họ phải trả giá cho việc làm xấu xa ở kiếp trước 14% đến 21%
Gặp phải người khuyết tật là gặp vận đen 17%
Phân biệt đối xử bởi chính gia đình mình (dựa trên việc đặt câu hỏi với những người quen biết người khuyết tật - lý do là người trong gia đình sẽ không nói thật về hành vi phân biệt đối xử của chính họ):
Coi thường người khuyết tật (16%);
Coi là gánh nặng suốt cuộc đời (40%);
Coi là vô dụng (20,7%);
Thường xuyên lăng mạ (14,2%);
Bỏ mặc không chăm sóc (8,5%);
Bỏ rơi (7,1%);
Không cho ăn (4,3%);
Khóa/xích trong nhà (10,2%);
Bắt đi ăn xin (1,5%).
Bạo lực[sửa | sửa mã nguồn]
Theo một nghiên cứu của nước Anh, người khuyết tật có nhiều khả năng là nạn nhân của bạo hành hoặc hãm hiếp, và ít có khả năng hơn được cảnh sát can thiệp, bảo vệ pháp lý hoặc chăm sóc phòng ngừa. Nghiên cứu khác cho thấy rằng bạo hành đối với trẻ em khuyết tật xảy ra hàng năm cao hơn ít nhất là 1,7 lần so với những trẻ có cùng vị thế nhưng không khuyết tật. Phụ nữ và các trẻ gái khuyết tật đặc biệt dễ bị tổn thương, lạm dụng. Một cuộc khảo sát nhỏ trong năm 2004 tại Orissa, Ấn Độ, cho thấy rằng hầu như tất cả phụ nữ và các trẻ gái khuyết tật từng bị đánh ở nhà, 25% phụ nữ khuyết tật trí tuệ bị hiếp dâm và 6% bị buộc làm mất khả năng sinh đẻ bằng vũ lực[12]. Như vậy người khuyết tật nói chung dễ trở thành đối tượng của bạo lực hơn, cả về mặt thể xác lẫn tinh thần.


=> Trên đây vừa nêu một vài Khó khăn và ảnh hưởng với người khuyết tật, nhưng nó chỉ là hơi khó khăn so với những người bình thường, chúng ta có thể nổ lực cải thiện để vượt qua số phận nếu như thật sự có ý chí, hoặc là được dìu dắt, định hướng một cách đúng đắn. đã có rất nhiều tấm gương sáng vượt trội và nổi tiếng như:

 

Nick Vujicic, một người khuyết tật bẩm sinh, không có tứ chi

1. Nick Vujicic: Số phận cướp của Nick tay, chân nhưng lại cho anh một tinh thần thép. Nick có thể chơi golf, lướt ván và du lịch vòng quanh thế giới để truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Khi những đứa trẻ hỏi lý do anh không có tay chân, Nick tự tin đáp: “Đó là vì thuốc lá”. Hiện nay, anh sống hạnh phúc cùng vợ và hai con trai.

 

2. Bill Porter: Một khi có ước mơ thì bệnh tật sẽ không còn là trở ngại. Mặc dù bị bại não, ông Bill vẫn đam mê bán hàng. Sau nhiều nỗ lực, ông trở thành một trong những nhân viên tiếp thị giỏi nhất nước Mỹ. Câu chuyện của ông được tái hiện trong bộ phim Door to Door, hướng đến những người không dám theo đuổi ước mơ vì một rào cản nào đó.

 

3. Evgeny Smirnov: Còn gì tồi tệ hơn đối với một vũ công khi mất khả năng nhảy? Sau vụ tai nạn nghiêm trọng, những tưởng đam mê của Evgeny sẽ chấm dứt, nhưng vũ công người Nga lại trở thành nhà vô địch của một cuộc thi nhảy đường phố. Các thành tích Evgeny có được sau biến cố chứng minh rằng, con người hoàn toàn có thể nhảy tốt ngay cả khi chỉ có một chân.

 

4. Olesya Vladykina: Năm 20 tuổi, cô bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi người bạn thân cùng cánh tay trái. Tuy nhiên, 9X không đầu hàng số phận khi hai lần tham gia Paralympic Games, không những giành huy chương vàng mà còn xác lập kỷ lục thế giới ở bộ môn bơi lội. Vận động viên 28 tuổi cho biết, cô không muốn lắp tay giả vì không thoải mái và có thể làm mọi thứ hoàn hảo với một tay.

 


5. Sylvester Stallone: Không nhất thiết phải đẹp mới có thể làm diễn viên. Do chấn thương lúc mới sinh, Sylvester liệt một phần mặt và lưỡi, miệng bị lệch. Những dị tật đó khiến ông thường nói lắp, nhưng không thể ngăn cản ông trở thành diễn viên, biên kịch, đạo diễn kiêm nhà sản xuất nổi tiếng.

 

6. Andrea Bocelli: Sinh ra ông đã bị tật ở mắt và mù hoàn toàn vào năm 12 tuổi sau một vụ tai nạn. Nhưng giọng ca cổ điển đến từ Italy vẫn thể hiện sự nhiệt huyết với cuộc đời qua các bài hát. Nam danh ca cho biết, dù mất đi đôi mắt, ông vẫn có thể cảm nhận thế giới bằng trái tim.

 

7. Madeline Stuart: Mắc chứng Down bẩm sinh nhưng Madeline vẫn khát khao trở thành người mẫu. Để thực hiện ước mơ, 9X bắt đầu chơi thể thao và giảm đến 20 kg. Sau thời gian dài nỗ lực, cô đã ký hợp đồng với thương hiệu thể thao Manifesta cũng như tham dự nhiều sàn diễn thời trang đẳng cấp như New York Fashion Week.

 

8. Victoria Duval: Nữ vận động viên đã đánh bại căn bệnh ung thư hạch bạch huyết để theo đuổi đam mê quần vợt. Theo Bright Side, dù gặt hái được nhiều thành công tại giải đấu lớn như Grand Slam, nhưng có lẽ chiến thắng lớn nhất của cô gái 21 tuổi chính là vượt qua số phận.

 

9. Ksenia Bezuglova: Người mẹ hai con từng chiến thắng cuộc thi sắc đẹp dành cho những người phải ngồi xe lăn mang tên Vertical. Là nhà hoạt động xã hội, cô luôn mong muốn tạo ra môi trường thoải mái hơn cho những người không thể đi lại bình thường. Người phụ nữ với tinh thần thép và niềm lạc quan vô tận luôn trân trọng từng ngày được sống và có nhiều dự định cho tương lai.

 


10. Chantelle Brown Young: Căn bệnh bạch biến (mất sắc tố ở da) khiến Chantelle có một làn da đặc biệt. Tuy nhiên, vượt qua những tự ti hay xấu hổ, 9X tận dụng điểm khác lạ đó cùng vóc dáng hoàn hảo và gương mặt cá tính để trở thành người mẫu nổi tiếng. “Thế giới có người da đen và da trắng, còn da tôi là sự kết hợp của hai loại đó”, cô gái 22 tuổi hài hước nói.


Họ đều là những người có khiếm khuyết, và họ đã nổi tiếng gần như được cả thế giới ngưỡng mộ.  Còn bạn thì sao, bạn có thật sự muốn vượt qua số phận, muốn tự khẳng định bản thân, hoặc đơn giản muốn khám phá năng lực của mình tới đâu? Hãy luôn nhớ rằng “khả năng của chúng ta là vô hạn, chỉ sợ ý chí có giới hạn mà thôi”. Bạn có nghĩ, thượng đế luôn công bằng, ngài sẽ luôn phân chia cho mỗi cá nhân những ưu và khuyết điểm khác nhau, việc của bạn là hãy cố gắng tìm được những điểm mạnh đang tiềm ẩn trong chính con người của bạn và phát huy triệt để nó mà thôi.


Hãy chứng minh cho cả thế giới biết dù bạn không được hoàn hảo như nhiều người khác, nhưng bạn vẫn đang sống rất tốt, với đầy đủ sự đam mê, nghị lực, nhiệt huyết và mục tiêu rõ ràng, nhất quyết không tồn tại bằng lòng thương hại của người khác, vì tự bạn sẽ làm được tất cả mọi thứ chỉ cần bạn muốn…


Tại đây thường xuyên khai giảng các lớp dạy cắt may miễn phí (đây là chương trình hỗ trợ và chia sẻ cùng bạn bước đầu, tuyệt đối không có ý gì khác. Nếu bạn thấy phù hợp thì cứ đăng ký học, lớp dạy cắt may miễn phí, không hề có ràng buộc gì như “sau khi ra nghề phải làm miễn phí trong thời gian vài tháng hay vài năm, ra nghề phải làm tại công ty, đóng tiền mới cho ra nghề…” chúng tôi chỉ cần ở bạn sự nghiêm túc và ý chí học tập, sẽ bố trí công việc cho bạn nếu bạn cần, sẽ trả lương bình đẳng theo khả năng của bạn, sẽ hỗ trợ hết mức nếu bạn muốn ra làm riêng…


Điều kiện để đăng ký lớp học này >>Xem tại đây<<
Hoặc cần tư vấn thêm gọi hotline: 0962806060

Liên hệ để được tư vấn

Địa chỉ: số 45, đường 51, P. 14, Q. Gò Vấp, TP.HCM

ĐT: 0862 80 60 60; 0962 80 60 60

Email: hotrobanhangdf@gmail.com

 

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha